Tuesday, November 24, 2009
vào lúc Tuesday, November 24, 2009 0 nhận xét
Hôm qua thấy xã yêu lục lọi tủ đồ, rút ra được cái khăn ngày nào vợ đan cho .Tội nghiệp, chắc phải đan lại cho chàng cái mới thôi, chứ cứ quàng cái khăn ấy mãi cũ qúa rồi .
Wednesday, November 11, 2009
Em nhớ...!
Em nhớ những ngày bình yên của tuổi thơ bé, hàng ngày bị nhốt sau khung cửa chờ mẹ đi làm về...
Em nhớ cơn mưa rào nơi bố dạy học, em trốn theo bọn trẻ đi tát cá đồng .Về bị bố mắng vẫn nhăn nhở cười vì đó là cá tính của em...
Em nhớ triền để đầy nắng và hoa cỏ may, từng chiều em theo dì, theo đám bạn đi lùa bò và rúc vào bụi dứa dại để bắt cào cào, cái giống mà khi nướng lên thơm phức, tranh nhau đến buồn cười .Rồi bẫy chim sẻ, rồi giữa trưa trốn bố lên đê tập...cưỡi bò...
Em nhớ bờ sông tre xanh mọc mát hết một bên bờ, bố thường mắc võng cho em nằm ngủ mỗi trưa hè oi bức .Hậu quả sau đó là em bị dĩn cắn tịt ngứa hết người . Còn dòng sông ấy, em cùng lũ em lặn ngụp mò ốc hến, tìm trứng vịt đẻ rơi .Cũng trên dòng sông ấy mà em biết bơi...
Lên thành phố...!
Em nhớ lần đầu tiên biết thế nào là bánh gato sinh nhật .Lần đầu tiên được mẹ mua quà, lần đầu biết quả dâu tây bố mang từ Đà Lạt ra nhưng không ăn được vì đi tầu nóng quá hỏng hết rồi.
Em nhớ những âm thanh trong trẻo mỗi sáng ra bà đưa em đi học .Thành phố sạch và trong lành lắm .Hai bà cháu đi bộ một ngày gần 8 cây số mà lòng vẫn vui .
Em nhớ tiếng leng kenh của tàu điện mỗi khi bà đưa em đi chơi .Thú vị lắm nhé .
Và em nhớ....
Em nhớ nhiều thứ lắm , giờ đôi lúc em thèm được có lại những khoảnh khắc đó mà không thể .Em chỉ có thể nhớ chúng trong ký ức của tuổi thơ và gìn giữ chúng để mỗi khi nhớ lại, em thấy mình thật bình yên ...
Em nhớ cơn mưa rào nơi bố dạy học, em trốn theo bọn trẻ đi tát cá đồng .Về bị bố mắng vẫn nhăn nhở cười vì đó là cá tính của em...
Em nhớ triền để đầy nắng và hoa cỏ may, từng chiều em theo dì, theo đám bạn đi lùa bò và rúc vào bụi dứa dại để bắt cào cào, cái giống mà khi nướng lên thơm phức, tranh nhau đến buồn cười .Rồi bẫy chim sẻ, rồi giữa trưa trốn bố lên đê tập...cưỡi bò...
Em nhớ bờ sông tre xanh mọc mát hết một bên bờ, bố thường mắc võng cho em nằm ngủ mỗi trưa hè oi bức .Hậu quả sau đó là em bị dĩn cắn tịt ngứa hết người . Còn dòng sông ấy, em cùng lũ em lặn ngụp mò ốc hến, tìm trứng vịt đẻ rơi .Cũng trên dòng sông ấy mà em biết bơi...
Lên thành phố...!
Em nhớ lần đầu tiên biết thế nào là bánh gato sinh nhật .Lần đầu tiên được mẹ mua quà, lần đầu biết quả dâu tây bố mang từ Đà Lạt ra nhưng không ăn được vì đi tầu nóng quá hỏng hết rồi.
Em nhớ những âm thanh trong trẻo mỗi sáng ra bà đưa em đi học .Thành phố sạch và trong lành lắm .Hai bà cháu đi bộ một ngày gần 8 cây số mà lòng vẫn vui .
Em nhớ tiếng leng kenh của tàu điện mỗi khi bà đưa em đi chơi .Thú vị lắm nhé .
Và em nhớ....
Em nhớ nhiều thứ lắm , giờ đôi lúc em thèm được có lại những khoảnh khắc đó mà không thể .Em chỉ có thể nhớ chúng trong ký ức của tuổi thơ và gìn giữ chúng để mỗi khi nhớ lại, em thấy mình thật bình yên ...
Friday, November 6, 2009
Yêu thương đến thế...!
vào lúc Friday, November 06, 2009 0 nhận xét
Rồi một ngày chợt nhận ra lòng bình yên đến thế . Ngó ra sau nhà, khu vườn rau của mẹ đang xanh mướt mát . Có nắng, có gió, có nước mẹ tưới hàng ngày, chúng lớn nhanh như thổi ...Là lớn lên...
Rồi một ngày chợt nhận ra, minh khờ khạo đến thế . Lắm lúc cứ muốn phiêu lưu nhưng lại không biết rằng những ý muốn đó sẽ dìm chết mình bằng hậu quả . Cứ nghĩ mình khôn ai dè ngốc vô cùng...
Rồi một ngày đi một mình trên phố, thấy bâng khuâng sao khi nhìn khắp phố phường . Vẫn quen đi có người bên cạnh rồi, những lúc đi một mình dù vui đến mấy vẫn thấy lòng trống trải, cô đơn .Vì sao ư? Vì khi nhìn một cảnh đẹp, chẳng có ai cùng nhìn và bình luận cùng . Muốn rẽ vào một quán quen bên đường để nhâm nhi thưởng thức cái mình thích, nhưng ăn một mình đau tức, thấy chả ngon ...
Rồi một ngày chợt nhận ra mình yêu người đến thế . Dẫu bao nhiêu năm qua mình vẫn yêu người như vậy, nhưng có đôi khi lòng tĩnh lặng, thấy mình gần người hơn, yêu thương người hơn... Đó là cả cuộc đời ... Người là gắn bó, người là yêu thương, người là hương vị của cuộc đời. Người là nỗi mong nhớ khát khao, người là cơn hờn tủi ghê ghớm . Người là nước mắt, người là tiếng cười. Người là hạnh phúc... Người là những gì tươi đẹp nhất của mình cho đến cuối cuộc đời....
Yêu thương đến thế...!
Rồi một ngày chợt nhận ra, minh khờ khạo đến thế . Lắm lúc cứ muốn phiêu lưu nhưng lại không biết rằng những ý muốn đó sẽ dìm chết mình bằng hậu quả . Cứ nghĩ mình khôn ai dè ngốc vô cùng...
Rồi một ngày đi một mình trên phố, thấy bâng khuâng sao khi nhìn khắp phố phường . Vẫn quen đi có người bên cạnh rồi, những lúc đi một mình dù vui đến mấy vẫn thấy lòng trống trải, cô đơn .Vì sao ư? Vì khi nhìn một cảnh đẹp, chẳng có ai cùng nhìn và bình luận cùng . Muốn rẽ vào một quán quen bên đường để nhâm nhi thưởng thức cái mình thích, nhưng ăn một mình đau tức, thấy chả ngon ...
Rồi một ngày chợt nhận ra mình yêu người đến thế . Dẫu bao nhiêu năm qua mình vẫn yêu người như vậy, nhưng có đôi khi lòng tĩnh lặng, thấy mình gần người hơn, yêu thương người hơn... Đó là cả cuộc đời ... Người là gắn bó, người là yêu thương, người là hương vị của cuộc đời. Người là nỗi mong nhớ khát khao, người là cơn hờn tủi ghê ghớm . Người là nước mắt, người là tiếng cười. Người là hạnh phúc... Người là những gì tươi đẹp nhất của mình cho đến cuối cuộc đời....
Yêu thương đến thế...!
Thursday, November 5, 2009
Vô đề!
Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa
Con phố nhỏ thơm ngạt ngào hoa sữa
Bước chân ai không về ngang cửa nữa
Để phố buồn, khắc khoải những đêm say.
Hà Nội mùa này có gió heo may
Lộc vừng vương đỏ góc hồ ngàn tuổi
Hồ Gươm xanh sáng bừng lên mỗi tối
Dáng ai xưa lặng lẽ cứ đi về.
Rồi một ngày khi chợt tỉnh cơn mê
Người sẽ thấy lòng bình yên đến vậy
Bởi vì đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày mới để yêu thương.
Con phố nhỏ thơm ngạt ngào hoa sữa
Bước chân ai không về ngang cửa nữa
Để phố buồn, khắc khoải những đêm say.
Hà Nội mùa này có gió heo may
Lộc vừng vương đỏ góc hồ ngàn tuổi
Hồ Gươm xanh sáng bừng lên mỗi tối
Dáng ai xưa lặng lẽ cứ đi về.
Rồi một ngày khi chợt tỉnh cơn mê
Người sẽ thấy lòng bình yên đến vậy
Bởi vì đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày mới để yêu thương.
Wednesday, November 4, 2009
VOHINHLANGTU
Cái bài thơ này là tặng một anh bạn khá hóm trên HTT . Thế mới biết, tài làm thơ của mình chưa bị mai một he he . Hôm nào em có dịp về HP, bá Huy phải chiêu đãi em một bữa to vì vụ này nhá
Vườn kia muôn sắc, muôn hoa
Ong vờn, bướm đậu chan hòa tình thân
Hồ xanh gợn sóng lăn tăn
In hình bóng liễu rủ xanh bên hồ
Nhớ người nhớ một câu thơ
Hạ qua, thu tới ngẩn ngơ đợi chờ
Lòng này nguyên một ước mơ
Anh thời đưa đón, đợi chờ em sang
Ngày qua, ngày lại nhịp nhàng
Giờ nào em cũng mơ màng đến anh
Tình mình giữ mãi còn xanh
U sầu quên hết, duyên lành đắp xây.
Nick của bá là VOHINHLANGTU .Vì trong hội bá đã phục vụ chị em nhiều và hết lòng rồi . Nên theo lời chị Hải âu biển, em kính tặng bá!
Kính chúc bá luôn có đủ sức khoẻ để phục vụ thêm nhiều chị em và tốt hơn nữa he he
Vườn kia muôn sắc, muôn hoa
Ong vờn, bướm đậu chan hòa tình thân
Hồ xanh gợn sóng lăn tăn
In hình bóng liễu rủ xanh bên hồ
Nhớ người nhớ một câu thơ
Hạ qua, thu tới ngẩn ngơ đợi chờ
Lòng này nguyên một ước mơ
Anh thời đưa đón, đợi chờ em sang
Ngày qua, ngày lại nhịp nhàng
Giờ nào em cũng mơ màng đến anh
Tình mình giữ mãi còn xanh
U sầu quên hết, duyên lành đắp xây.
Nick của bá là VOHINHLANGTU .Vì trong hội bá đã phục vụ chị em nhiều và hết lòng rồi . Nên theo lời chị Hải âu biển, em kính tặng bá!
Kính chúc bá luôn có đủ sức khoẻ để phục vụ thêm nhiều chị em và tốt hơn nữa he he
Saturday, October 31, 2009
Cho bạn. Cho tôi...
vào lúc Saturday, October 31, 2009 0 nhận xét
Ngày còn học cấp 3, chơi với nhau rất nhiều. Tưởng chừng thân lắm. Đã có lúc tặng cho bạn nguyên cả một bài thơ . Thường xuyên cùng nhau đối đáp văn thơ . Bạn đọc nhiều, nhớ nhiều các tác phẩm nước ngoài từ truyện của thiếu nhi cho đến các tác phẩm kinh điển . Tôi đọc nhiều tác phẩm trong nước. Trong thâm tâm vẫn biết rằng không đọc nhiều bằng bạn . Nhưng hai đứa luôn có chung một tâm hồn . Hai đứa thích văn thơ, ưa sự lãng mãn, và yêu Hà nội đắm đuối . "Thương nhớ mười hai" của Vũ Bằng là món quà tuyệt nhất bạn dành tặng cho tôi . Còn nhớ, hai đứa đã từng dắt nhau đi xem lộc vừng rắc đỏ góc Hồ Gươm xanh, vào xem cụ rùa trăm tuổi trong đền Ngọc Sơn, vào cả Văn Miếu sờ đầu rùa đội bia tiến sĩ . Tâm hồn đồng điệu, trái tim đồng cảm đến thế.
Những ngày cùng nhau vào đại học, chả học cùng lớp nhưng vẫn chung giảng đường . Vẫn thường xuyên tíu tít . Bạn có bạn mới, tôi cũng có . Nhưng chưa lúc nào chúng ta quên mình vẫn luôn là những người bạn tốt . Những gì làm cho nhau chưa phải là tất cả , thậm trí nó đơn giản và nhỏ bé vô cùng, nhưng làm tôi ấm lòng mỗi khi nhớ đến bạn . Đã từng có lúc khóc cùng nhau, đã từng chia sẻ cả những điều thầm kín nhất, đã từng...cùng nhau nói xấu cái đứa mà hai đứa ghét cay ghét đắng . Đôi khi không ở cạnh nhau, thậm trí trong một thời gian dài, nhưng chúng ta vẫn quan tâm đến nhau theo một cách rất riêng . Bạn không bao giờ quên tôi cũng như tôi không bao giờ quên bạn . Chúng ta nhớ về nhau với một nét rất riêng của hai đứa .
Trái tim tôi se lại khi nghe tin buồn của bạn . Thấy mình thật vô tâm quá .Sao thời gian qua lại lãng quên, sao thời gian qua lại hờ hững ??? Biết chia sẻ với nhau thế nào đây, biết làm gì cho bạn đây?!? Tệ quá... Lại làm một chuyến viếng thăm, lại làm một cuộc hội ngộ nhỏ, lại sưởi ấm tinh thần...
Trái tim chúng ta rộng lớn. Tôi tin dù là ai trong chúng ta, thì tất cả đều vượt qua . Bởi chúng ta là những người mạnh mẽ, vững vàng . Cuộc sống vẫn luôn đẹp và ưu ái cho tất cả, mình phải chan hòa với nó để đón nhận, phải không?
Trải lòng đi nhé, lãng quên đi nhé . Để trái tim bạn và tôi lại đập những tiếng khát khao và yêu đời . Như cái ngày chúng ta thường cùng nhau ý . Nhớ nhất thời cấp 3 yêu dấu . Có bạn có tôi .
Cuộc đời tươi vui và hạnh phúc. Cho tất cả. Cho bạn. Cho tôi...
Những ngày cùng nhau vào đại học, chả học cùng lớp nhưng vẫn chung giảng đường . Vẫn thường xuyên tíu tít . Bạn có bạn mới, tôi cũng có . Nhưng chưa lúc nào chúng ta quên mình vẫn luôn là những người bạn tốt . Những gì làm cho nhau chưa phải là tất cả , thậm trí nó đơn giản và nhỏ bé vô cùng, nhưng làm tôi ấm lòng mỗi khi nhớ đến bạn . Đã từng có lúc khóc cùng nhau, đã từng chia sẻ cả những điều thầm kín nhất, đã từng...cùng nhau nói xấu cái đứa mà hai đứa ghét cay ghét đắng . Đôi khi không ở cạnh nhau, thậm trí trong một thời gian dài, nhưng chúng ta vẫn quan tâm đến nhau theo một cách rất riêng . Bạn không bao giờ quên tôi cũng như tôi không bao giờ quên bạn . Chúng ta nhớ về nhau với một nét rất riêng của hai đứa .
Trái tim tôi se lại khi nghe tin buồn của bạn . Thấy mình thật vô tâm quá .Sao thời gian qua lại lãng quên, sao thời gian qua lại hờ hững ??? Biết chia sẻ với nhau thế nào đây, biết làm gì cho bạn đây?!? Tệ quá... Lại làm một chuyến viếng thăm, lại làm một cuộc hội ngộ nhỏ, lại sưởi ấm tinh thần...
Trái tim chúng ta rộng lớn. Tôi tin dù là ai trong chúng ta, thì tất cả đều vượt qua . Bởi chúng ta là những người mạnh mẽ, vững vàng . Cuộc sống vẫn luôn đẹp và ưu ái cho tất cả, mình phải chan hòa với nó để đón nhận, phải không?
Trải lòng đi nhé, lãng quên đi nhé . Để trái tim bạn và tôi lại đập những tiếng khát khao và yêu đời . Như cái ngày chúng ta thường cùng nhau ý . Nhớ nhất thời cấp 3 yêu dấu . Có bạn có tôi .
Cuộc đời tươi vui và hạnh phúc. Cho tất cả. Cho bạn. Cho tôi...
Thursday, October 29, 2009
Tản mạn thu Hà Nội
vào lúc Thursday, October 29, 2009 0 nhận xét
Chẳng thể nào đánh đổi được đâu
Thu Hà Nội trời trong veo đến thế
Cái chênh chao của con đường anh kể
Lát gạch vỉa hè in dấu bước em qua
Chẳng thể nào gửi cho em chút quà
Có mùi thơm của cốm Vòng Hà Nội
Có lắng sâu của phù sa Hồng Hà ngàn tuổi
Có ngun ngút gió trời của Hà Nội ...chớm thu
Chẳng thể nào gửi cho em con phố Nguyễn Du
Để mỗi sáng anh qua - vòng xe lăn chầm chậm
Gương mặt thân quen, nụ cười thật ấm
Dáng vóc Hà Thành nghiêng câu hát anh trao
Chẳng thể nào gửi em chút nắng hanh hao
Cho ngón tay đan... nồng nàn thêm chút nữa
Cho ai nhớ ai... để đêm về gõ cửa
Bao khó nhọc một ngày tan biến hết trong anh
Chẳng thể nào gửi em mùa thu Hà Thành
Để yêu nhớ... nhớ yêu... để khát khao Hà Nội
Để nghĩ về ai ở nơi xa... thật tội
Cứ đắm đuối một đời... yêu lăm lắm... Hà Nội - Thu
Thu Hà Nội trời trong veo đến thế
Cái chênh chao của con đường anh kể
Lát gạch vỉa hè in dấu bước em qua
Chẳng thể nào gửi cho em chút quà
Có mùi thơm của cốm Vòng Hà Nội
Có lắng sâu của phù sa Hồng Hà ngàn tuổi
Có ngun ngút gió trời của Hà Nội ...chớm thu
Chẳng thể nào gửi cho em con phố Nguyễn Du
Để mỗi sáng anh qua - vòng xe lăn chầm chậm
Gương mặt thân quen, nụ cười thật ấm
Dáng vóc Hà Thành nghiêng câu hát anh trao
Chẳng thể nào gửi em chút nắng hanh hao
Cho ngón tay đan... nồng nàn thêm chút nữa
Cho ai nhớ ai... để đêm về gõ cửa
Bao khó nhọc một ngày tan biến hết trong anh
Chẳng thể nào gửi em mùa thu Hà Thành
Để yêu nhớ... nhớ yêu... để khát khao Hà Nội
Để nghĩ về ai ở nơi xa... thật tội
Cứ đắm đuối một đời... yêu lăm lắm... Hà Nội - Thu
Mưa
vào lúc Thursday, October 29, 2009 0 nhận xét
Lạ lùng cơn mưa chiều vội vã . Đổ ập xuống mà chả nói trước với nhau câu nào. Đang trên đường về. Ướt! Thấy lạnh quá . Cuối thu rồi. Lộc vừng không còn vương đỏ một góc Hồ Gươm xanh nữa . Nhanh quá, quay đầu nhìn lại thấy suốt 5 mùa thu qua, mình thật trọn vẹn ...Trọn vẹn vui, trọn vẹn buồn, trọn vẹn yêu thương và hạnh phúc. Sắp tới sẽ là những mùa thu mới tươi đẹp hơn . Phải tin tưởng vào tương lại tươi sáng chứ .
Suốt 5 năm qua, ánh mắt nhìn người yêu thương vẫn chưa một lần thay đổi . Và mãi mãi về sau sẽ không bao giờ thay đổi . Chất chứa yêu thương. Chan chứa hạnh phúc ...Một cuộc sống mới sẽ trải ra trước mắt . Sẽ có thử thách và chúng ta đón đợi rồi cùng nhau vượt qua . Phải vậy không, mùa thu của em?
Suốt 5 năm qua, ánh mắt nhìn người yêu thương vẫn chưa một lần thay đổi . Và mãi mãi về sau sẽ không bao giờ thay đổi . Chất chứa yêu thương. Chan chứa hạnh phúc ...Một cuộc sống mới sẽ trải ra trước mắt . Sẽ có thử thách và chúng ta đón đợi rồi cùng nhau vượt qua . Phải vậy không, mùa thu của em?
Wednesday, October 21, 2009
Đêm Hà Nội phố
Tối qua về muộn quá . Em về nhà mà cứ ngỡ như mình đang trôi bồng bềnh trên phố vậy . Lắng nghe hơi thở của phố về đêm, thấy lòng dịu ngọt, thấy xốn xang và nhớ một con người . Mình mới gặp nhau thôi mà sao giờ em đã thấy nhớ, có lẽ vì em muốn lúc đó có anh bên cạnh để tận hưởng cái giây phút yên bình của cuộc đời ấy ...
Anh ơi, hoa sữa thơm lắm, thơm ngào ngạt . Tưởng như từng làn hương len lỏi vào trong mái tóc em, vào áo quần em . Sao em lại yêu Hà Nội đến thế, yêu mùa thu đến thế . Chỉ tiếc là mình sinh ra không phải vào mùa thu...Nghe thu sâu lắng, nghe Hà Nội nồng nàn, nghe tim ngập tràn sự bình yên . Ước gì, tối nào anh cũng đưa em đi dạo phố, đưa em đi nhìn ngắm Hà Nội về đêm, và để cảm nhận tình yêu của chúng mình .
Mấy hôm nay trời cứ mưa tầm tã . Sáng sớm và nửa đêm trời lạnh hơn hẳn . nằm co ro nghĩ về những điều tốt đẹp . Về những ước mơ của em, về những tham vọng của em, về tương lai của em... Và cả của anh nữa. Ngày tháng cứ thế trôi đi, mình bên nhau cũng đã 5 mùa thu rồi . Cuối mùa thu này, anh đưa em về . Về để mùa thu của chúng mình trọn vẹn, về để mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn . Về để chúng mình có nhau mãi mãi...
Em yêu Hà Nội, yêu mùa thu . Vì Hà nội có anh, vì anh đến trong cuộc đời em cũng bắt đầu từ mùa thu...
Anh ơi, hoa sữa thơm lắm, thơm ngào ngạt . Tưởng như từng làn hương len lỏi vào trong mái tóc em, vào áo quần em . Sao em lại yêu Hà Nội đến thế, yêu mùa thu đến thế . Chỉ tiếc là mình sinh ra không phải vào mùa thu...Nghe thu sâu lắng, nghe Hà Nội nồng nàn, nghe tim ngập tràn sự bình yên . Ước gì, tối nào anh cũng đưa em đi dạo phố, đưa em đi nhìn ngắm Hà Nội về đêm, và để cảm nhận tình yêu của chúng mình .
Mấy hôm nay trời cứ mưa tầm tã . Sáng sớm và nửa đêm trời lạnh hơn hẳn . nằm co ro nghĩ về những điều tốt đẹp . Về những ước mơ của em, về những tham vọng của em, về tương lai của em... Và cả của anh nữa. Ngày tháng cứ thế trôi đi, mình bên nhau cũng đã 5 mùa thu rồi . Cuối mùa thu này, anh đưa em về . Về để mùa thu của chúng mình trọn vẹn, về để mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn . Về để chúng mình có nhau mãi mãi...
Em yêu Hà Nội, yêu mùa thu . Vì Hà nội có anh, vì anh đến trong cuộc đời em cũng bắt đầu từ mùa thu...
Monday, October 19, 2009
Thu đấy...
vào lúc Monday, October 19, 2009 1 nhận xét
Trời đang thu đấy. Đất trời vẫn đẹp và lung linh như thế . Đi giữa HN vào thu, lòng như nhẹ nhõm hơn, sải bước thấy thênh thang hơn . Những cơn gió hiu hiu thổi nhẹ như ru, mũi hương sữa cứ theo về tận trong giấc ngủ. Ngọt ngào làm sao...Yêu làm sao...
Cuối tuần không vui vẻ, tâm trạng chẳng khá hơn gì . Tối đến lại 8h30 leo lên giường nằm mơ màng một lúc rồi đi ngủ .Thu như đang ru ấy...Buồn chứ không giận...
Đầu tuần bận rộn, chen lấn xổ đây, buôn bán và cãi vã trong chi cục Thuế. Chuyện thường ngày ở huyện, tháng nào chả thế . Đúng giờ đóng cửa nghỉ trưa thì chạy ra khỏi đó, đi mà lo sợ ở công ty nhiều việc . May mà sếp không giục .Về uống cốc nước thấy hơi thở ra đằng tai chứ không phải bằng mũi nữa rồi .Trưa về nghỉ thấy mình rã rời, mà không ngủ được . Chiều đến lại chạy đi mãi đến hơn 3h mới về . Công việc thật vất vả, nhưng trong cái vất vả đó, nó làm mình quên đi nhiều thứ . Thấy mình cứ hùng hục như thế lại hóa hay. Bận rộn với công việc là tốt, có việc để làm vẫn hơn không .
Nhớ quá...!Ước gì không cãi vã, ước gì không giận hờn .
Chỉ yêu như thế, cứ yêu như thế....Đến hết cuộc đời!!!
Cuối tuần không vui vẻ, tâm trạng chẳng khá hơn gì . Tối đến lại 8h30 leo lên giường nằm mơ màng một lúc rồi đi ngủ .Thu như đang ru ấy...Buồn chứ không giận...
Đầu tuần bận rộn, chen lấn xổ đây, buôn bán và cãi vã trong chi cục Thuế. Chuyện thường ngày ở huyện, tháng nào chả thế . Đúng giờ đóng cửa nghỉ trưa thì chạy ra khỏi đó, đi mà lo sợ ở công ty nhiều việc . May mà sếp không giục .Về uống cốc nước thấy hơi thở ra đằng tai chứ không phải bằng mũi nữa rồi .Trưa về nghỉ thấy mình rã rời, mà không ngủ được . Chiều đến lại chạy đi mãi đến hơn 3h mới về . Công việc thật vất vả, nhưng trong cái vất vả đó, nó làm mình quên đi nhiều thứ . Thấy mình cứ hùng hục như thế lại hóa hay. Bận rộn với công việc là tốt, có việc để làm vẫn hơn không .
Nhớ quá...!Ước gì không cãi vã, ước gì không giận hờn .
Chỉ yêu như thế, cứ yêu như thế....Đến hết cuộc đời!!!
Subscribe to:
Posts (Atom)








