Wednesday, March 16, 2011

Nhật ký một tình yêu (1)

Mẹ đã quyết định để tớ lên nắm quyền, tớ sẽ xâm chiếm cái blog của mẹ và tha hồ với nó. Bố mẹ dạo này vui lắm, từ ngày tớ "xuất hiện", bố mẹ hạnh phúc bao nhiêu. Suốt ngày thấy mẹ nói chuyện về tớ. Bố thì suốt ngày suýt xoa tớ. Tớ thấy được cả hạnh phúc ngập tràn vào tận bên trong "tổ ấm" của tớ và ngấm cả vào tớ.
Hạnh phúc vì điều đó, thế là tớ bắt đầu "thể hiện". Mẹ than thở tớ tập võ suốt ngày, bố thì bảo "Thì nó họ Võ mà", thế người ta mới biết họ của tớ. Hồi đầu, tớ chỉ thích tập vào sáng sớm lúc mẹ mới ngủ dậy và...tối khuya, lúc mẹ bắt đầu đi ngủ (mẹ bảo cái này là ác nhất hehe, nhưng mẹ vẫn thích). Mẹ cứ rình lúc tớ tập võ, mẹ gọi bố vào thưởng thức. Bố ngất ngây thì thích thú. Lần đầu làm cha mẹ mà, ai cũng vậy, nhất là khi bố mẹ mong đợi tớ lắm. Giờ thì tớ tập cả ngày, lúc nào hứng là tớ tập. Có những hôm tớ hứng tập quá làm mẹ phải kêu ca phàn nàn. Tớ tha mẹ một lúc rồi tớ lại tiếp tục luyện cơ bắp he he he. Riết rồi quen, hôm nào tớ lười tập đâm ra mẹ lại thắc mắc. Thế đấy!
Giờ tớ là nhất, bố mẹ cưng chiều tớ lắm, thế nên tớ càng được thể. Mỗi ngày nằm nghe chuyện bố mẹ lo chuẩn bị sắm cái này, lo cái kia cho tớ, là tớ hí hửng giơ cả hai tay hai chân lên để ủng hộ. Những lúc đó, bố mẹ chả thèm sờ vào tớ nữa mà ngồi nhìn tớ luôn, rồi hai người nhìn nhau cười tủm tỉm. Ơ hay nhỉ, tớ thể hiện sự vui mừng, sao lại cười tớ chứ? Bố mẹ thật là...buồn cười.
Mẹ bắt đầu lên cân, điều này trước đây cả mẹ và bố đều không thích. Nhưng giờ mẹ cứ lên được tí nào, cả bố và mẹ đều vui mừng tí ấy. Vì nếu mẹ lên cân tức là tớ đang rất khoẻ mạnh. Bố mẹ sẽ yên tâm vì điều đó. Thật ra, bố mẹ vẫn chưa hề biết tớ là đứa nào đâu ( thuộc thể loại "đứng" hay "ngồi" ý mà hị hị), bố mẹ muốn đó là một điều bất ngờ nên chần chừ chưa muốn kiểm tra tớ.
Hôm vừa rồi, nằm nghe hai "cụ" bàn chuyện đặt tên cho tớ, thêm một lần cả hai làm tớ buồn cười. Mẹ thì thích cái tên này, bố lại thích cái tên kia. Nếu là hồi trước thì hẳn bố mẹ cãi nhau to rồi, nhưng lần này vì tương lai con em nên cả hai đều nhún nhường nhau và cuối cùng bố đi đến kết luận là bốc thăm. Thế nhưng mà trong bụng, mẹ chả ưng vụ bốc thăm này. Vì với mẹ, cái tên mẹ nghĩ cho tớ là quá đẹp, và không còn cái tên nào hay và đẹp hơn thế. Cả một sự gửi gắm và tin yêu của mẹ vào đó mà lị. Thế nên chắc mẹ sẽ bằng mọi giá bắt bố phải nghe theo thôi, cơ mà bố chiều mẹ lắm nên hẳn bố sẽ phải bằng lòng tuốt tuồn tuột những gì mẹ thích hí hí hí.
Điều thích nhất là, giờ bố mẹ đi đâu tớ đều được "bám càng", tớ đi đủ mọi nơi, được mẹ cho ăn đủ các thứ, mà toàn là các thứ bổ dưỡng cho sự phát triển của tớ. Tớ thích, tớ sướng, và rồi tớ lại...tập võ. Đi đâu tớ cũng được các cô, các bác, các chú hỏi thăm, tớ lại càng sướng.
Đấy, mẹ lại chuẩn bị cho tớ đi chơi rồi, hình như đi ăn cưới thì phải. Lại được ăn ngon, lại được tẩm bổ, mẹ lại béo hí hí. Lần này có cả bố đi nữa nên càng thích. Tớ đi đây, lúc khác tớ lại tỉ tê nhá.

Tuesday, March 15, 2011

Ôi cái sự lười!

Lười kinh hồn, lười thành bệnh kinh niên. Cái blog chịu khó chăm chút giờ bỏ xó, bụi bặm không thèm vào quét dọn. Năm mới qua được bao nhiêu cái chục ngày rồi, thiên hạ cũng được bao nhiêu cái chục entry rồi, mà mình còn chưa có bài viết mới.
Trời mưa như trút, gió hút từng cơn, buồn tình vào dọn dẹp nhà cửa để sắp tới còn có những dự án khác đưa lên. Hay ho hay không không biết, đồng bọn vào nhận xét, nhưng sẽ khác đi nhiều so với những năm vừa qua.

Thursday, December 16, 2010

Gift

Quà làm cho một người bạn mang đi...tặng một người khác =)). Giờ này sướng chủ đã âm ỉ hết chưa nhỉ
Đây là áo


Đây là mũ


Và đây là cả bộ kết hợp :D

Wednesday, December 8, 2010

Cuộc đời là một chuyến đi dài

9h00 sáng 07/12/2009: Nhà trai đến đón dâu rồi kìa...
9h00 sáng 07/12/2010: Hai vợ chồng nhìn nhau ngơ ngác. Nhanh thật, 1 năm rồi....

Cuộc đời là một chuyến đi dài. Một quãng đường dài mà ai cũng phải trải qua. Trong suốt cuộc hành trình gian nan đó, ta gặp rất nhiều những ngã rẽ và rất nhiều người...Mỗi một thành công, mỗi một thất bại đều là một ngã rẽ trên chuyến đường đó.
Và anh, người mà em đã gặp trên con đường của mình, người mà sẽ cùng em đi hết tận cùng con đường. Đến khi không còn có thể bước tiếp được nữa, mình vẫn nắm tay nhau.
Một năm trôi qua là biết bao trải nghiệm, em về bên anh để học làm vợ, làm người phụ nữ của gia đình. Em học được nhiều thứ, em biết được nhiều điều. Và em biết, khi ở bên anh, tình yêu của chúng mình đẹp như thế nào.
Cuộc sống của chúng mình chưa thực sự tốt đẹp như chúng mình mong muốn, nhưng điều quan trọng là chúng mình vẫn ở bên nhau để vượt qua mỗi khi sóng gió tràn về. Một năm chưa nhiều để nói hết, nhưng cứ mỗi một thử thách qua đi, là một thành công với cuộc sống của chúng mình.
Sẽ còn nhiều năm nữa trôi qua, sẽ còn nhiều những trải nghiệm và thử thách của cuộc sống, nhưng em mong những năm sau đó, chúng mình vẫn như bây giờ. Vẫn tin tưởng, vẫn yêu thương và gắn bó...
Em vui khi nghĩ đến cũng giờ này, ngày này của năm sau, chúng mình sẽ nhìn nhau và con để nói rằng: Lại một năm hạnh phúc nữa trôi qua và thêm một năm hạnh phúc nữa lại đến.
Chú rể ơi, hôm nay em lại làm cô dâu của anh một lần nữa. Yêu anh suốt một năm qua và suốt cả cuộc đời...

Monday, November 8, 2010

Áo cho SU

Hẹn Su mùa đông này dì làm áo cho Su. Cũng chẳng phải vì thiếu áo dì đan mà Su bị lạnh, chỉ là thêm 1 cái cho con để trong SG buổi sáng con đi học với mẹ đỡ bị lạnh chút thôi.

Yêu Su nhiều !

Friday, November 5, 2010

Tình yêu mới đây!

Cứ hì hụi block, nhưng kiểu chưa bao giờ được block ý hahaha. Và đây là kết quả ạ
Trước khi block


Sau khi đã ghim lại và xì hơi thì dựng em nó đứng cả đêm thế này đây =))

Và cuối cùng thành phẩm là đây. Sướng âm ỉ, sướng không để đâu cho hết



Xém chút nữa bị trấn lột tình yêu này. Nhưng nó đã được tự nguyện tặng cho người khác trước đó rồi he he he.

Thursday, November 4, 2010

Block 1 em xinh tươi!

Làm không biết bao món, giờ mới sờ đến kiểu block. Hôm nay mó thử. Trời ơi, nó đẹp lung linh hơn bao nhiêu hu hu.
Cũng may trước đó sau bao nhiêu kế sách để block, cuối cùng tranh thủ được 1 mẩu đệm của bố chồng. Bảo bố phần con một miếng dài thế này, rộng thế này, không cần áo xống gì đâu. Kết quả là chiều về bố đưa cho cái này. Sướng mê tơi vì bố cẩn thận và chu đáo.

Mẫu thử đầu tiên ( ứ phải của mình đan, mình chỉ cung cấp mẫu thui hix )


Sau khi block xong, nó thế này

Nhà có 3 chị em!

Vì thế mà khi chiếc mũ kia được đưa ra thì hai cô gái còn lại đòi bằng được mình cũng phải có cái giống chị. Thế là phải phục vụ các nàng ngay.

Sunday, October 24, 2010

Mũ bê rê!

Nóng hổi vừa thổi vừa trình làng. Em này ngồi trong 1 tối, hàng đặt của một người quen cho cháu gái 8 tuổi. Chưa móc nón bere bao giờ nhưng thây kệ, cứ làm theo sự hình dung tưởng tưởng của mình xem sao.
Ban đầu chỉ là một cuộn len thế này

Sau một ngồi ngẫm nghĩ và phóng tác, thì nó đã được thế này


Và sau một hồi vật lộn với nó, thì kết quả là thế này


Vì chả biết kiếm đâu ra em người mủ nên ta đành nhờ em Lùn này làm người mủ cho ta. Được cái em đội mũ mới em cũng khoái, nên cười toe toét.
Đằng trước trông em sẽ thế này

Và nhìn nghiêng trông em sẽ thế này

Hàng được trao tay ngay khi làm xong. Nhưng vì âm mưu đen tối nên dụ người đặt hàng đi off CKV 2010 cho nó mấu để còn khoe tác phẩm nữa chứ. Không quá lung linh nhưng cũng chẳng quá tầm thường he he he...

Thursday, October 21, 2010

20/10. Ngày của chị em

Là ngày mà chị em bên tớ, ăn chơi và đập phá. Là ngày mà chị em bên tớ chả phải làm gì (theo lời các anh). Là ngày chị em bên tớ nói gì các anh cũng không được cãi ( cũng lời các anh he he). Và là ngày chị em bên tớ ngập tràn trong hoa và hoa:)
Một đồng chí được cử ra để dại diện tặng hoa cho từng người. Một cascader chính hiệu =))
Đầu tiên là người đẹp Ashico


Tiếp theo là người đẹp của Mining


Người đẹp của Energy thì tự sướng =)) (vì chê cascader xấu quá )


Sau màn tặng hoa là màn ăn uống, 3 nồi lẩu to tổ chẳng bốc hơi nghi ngút. Vì mải ăn nên phó nháy chả ghi được nháy nào, đến lúc nhớ ra thì chả còn gì để mà nháy.
Sau màn ăn uống, là đến màn đập phá, tức hát hò. Cũng lại vì phòng có đèn mờ (hô hô) và vì mải cướp mic thể hiện với hàng chục người), nên phó nháy bỏ cả máy ảnh để nhảy vào chiến.
Hết một ngày ăn chơi!
Bỗng dưng ước giá ngày nào cũng là ngày của chị em chúng mình he he he.
Previous Post Next Post Back to Top