Saturday, July 9, 2011
Tất bật!
vào lúc Saturday, July 09, 2011 0 nhận xét
Mẹ nghỉ ở nhà 1 tuần rồi, nhưng ở nhà còn bận hơn đi làm. Mẹ tất bật với công việc để lo cho bố và bận bịu chạy đi chạy lại mua nốt những món đồ còn thiếu cho Miu. Giờ mẹ chỉ nằm nhà chờ ngày trở dạ, để đón Miu yêu chào đời. Mỗi tối, bố đều hỏi thăm Miu và gọi Miu ra chơi với bố. Mà nghe chừng Miu cũng muốn ra với bố mẹ lắm rồi. Vì nằm trong bụng mẹ chật chội tối tăm lắm. Miu muốn nhìn thấy bố mẹ như bố mẹ mong Miu, muốn bước ra thế giới đầy tốt đẹp đang đón chờ Miu.
Bố mẹ chuẩn bị đầy đủ và toàn món đồ đẹp cho Miu nhé, Miu của bố mẹ sẽ chẳng hề thua kém bất kỳ bạn bé nào chào đời. Ngày ngày, mẹ đếm ngón tay để xem Miu chào đời này nào. Mẹ chuẩn bị tâm lý cho mình, cho cả Miu nữa. Bố thì bận nhưng cũng lo cho Miu lắm, hỏi thăm Miu suốt ngày. Mẹ thương bố Miu lắm vì dạo này bố bận và vất vả nhiều, bố chịu khó ra đường góp nhặt để về lo cho Miu (là lời nguyên xi bố nói đấy). Mẹ nghe mà thương bố nhiều thật nhiều. Chỉ còn có một vài ngày nữa thôi, mẹ và Miu sẽ mẹ tròn con vuông như mong muốn. Nhà mình sẽ ngập tràn niềm vui và hạnh phúc mới. Với bố mẹ, Miu hiện đang là món quà lớn nhất cuộc đời...
Bố mẹ chuẩn bị đầy đủ và toàn món đồ đẹp cho Miu nhé, Miu của bố mẹ sẽ chẳng hề thua kém bất kỳ bạn bé nào chào đời. Ngày ngày, mẹ đếm ngón tay để xem Miu chào đời này nào. Mẹ chuẩn bị tâm lý cho mình, cho cả Miu nữa. Bố thì bận nhưng cũng lo cho Miu lắm, hỏi thăm Miu suốt ngày. Mẹ thương bố Miu lắm vì dạo này bố bận và vất vả nhiều, bố chịu khó ra đường góp nhặt để về lo cho Miu (là lời nguyên xi bố nói đấy). Mẹ nghe mà thương bố nhiều thật nhiều. Chỉ còn có một vài ngày nữa thôi, mẹ và Miu sẽ mẹ tròn con vuông như mong muốn. Nhà mình sẽ ngập tràn niềm vui và hạnh phúc mới. Với bố mẹ, Miu hiện đang là món quà lớn nhất cuộc đời...
Saturday, June 11, 2011
My little girl
vào lúc Saturday, June 11, 2011 0 nhận xét
Mình thích gọi người con gái ấy là cô gái nhỏ- cô gái nhỏ của tôi.
Không phải vì người con gái ấy nhỏ thó so với mọi người (so với mình bây giờ thì có nhỏ hơn thật hí hí...) mà là vì lúc nào nhìn Ngô, mình đều nhìn ra một bóng hình bé nhỏ, lúc nào cũng cần có một cái bóng lớn đi bên cạnh, đi bên đời.
Một thứ tình cảm đặc biệt, một thứ tình bạn không có từ nào để diễn tả giữa hai đứa. Không phải vì tình yêu mến mà cả mình và Ngô khi nhắc đến nhau đều dành cho nhau những lời tốt đẹp nhất. Cái thứ tình cảm này không hiểu sao, lại chỉ có hai đứa có thể hiểu. Một thứ tình cảm không cần nói, không cần phải diễn đạt bằng nét chữ, mà chỉ cần cảm nhận...
Hai đứa ít khi gặp nhau, rất ít khi liên lạc với nhau, nhưng có một điều chắc chắn, hai đứa luôn nghĩ về nhau với những vì đẹp đẽ nhất và yêu thương nhất...
Lâu lắm rồi, chính xác là từ ngày mình cưới, mình và Ngô chả gặp mặt nhau. Nhưng có những lúc, nhớ nhau đến cồn cào. Cái nỗi nhớ không phải của hai người yêu nhau, cũng chẳng phải của người thân nhớ đến nhau. Cái nỗi nhớ của một tình bạn đặc biệt.
Cuộc đời mình có rất nhiều những điều đặc biệt, một trong số đó là Ngô. Hai đứa có rất nhiều những điểm chung đến lạ kỳ. Thích tha thẩn, nhẩn nha đi lang thang 1 mình khắp Hà Nội, để cảm nhận nét đẹp của Hà Nội lúc vào thu với hoa lộc vừng rắc đỏ mặt hồ Gươm, khi hè về vương đầy bằng lăng tím và cả khi đông tới với trắng muốt hoa sưa...Và cả những lúc nghỉ giải lao giữa giờ, hai đứa ngồi thi nhau nhắc đến từng tác phẩm văn học thơ ca đi kèm tên tác giả. Sức đọc của mình không bằng Ngô, vì rõ ràng, Ngô nhớ và biết nhiều hơn mình lắm lắm. Và cũng bởi vì thế, cô gái nhỏ ấy có phong cách viết rất đặc biệt. Một người chị của mình sau một lần được vào blog của Ngô để đọc, đã rất ấn tượng với cách viết của người con gái này. Và mỗi khi nhắc đến đều thấy khen nức nở.
Cô bạn nhỏ một ngày tình cờ bước vào lớp học từ một...lớp học khác. Và với sự nhiệt tình, mình lao vào làm quen, giúp đỡ bạn vì sợ bạn bỡ ngỡ. Thế rồi thành quen, và thân lúc nào chả biết. Ngoài những sở thích bình thường và quái gở giống nhau, hai con giời còn có một cái thói giống nhau mà có khi chỉ có hai đứa mới chịu nổi nhau và đấu nổi với nhau. Đó là khả năng nói như máy, nói hết phần người khác và khi hai đứa ngồi với nhau mà tán chuyện thì có lẽ ngô rang phải gọi bằng sư phụ.
Cô gái nhỏ của tôi có trái tim lớn. Vì trong Ngô, tình cảm lúc nào cũng dạt dào. Tình cảm ấy, Ngô đem san sẻ ra rất nhiều. Không phải phát tán tình cảm kiểu...bừa bãi mà là dành tình cảm luôn tốt đẹp cho những người Ngô yêu quý. Từ cậu em Tonda bên Séc đến những người bạn mà với Ngô, thật đặc biệt trong cuộc sống của Ngô. Chẹp, và chắc chắn, trong đó có cả mình. Cái này hai đứa cũng giống nhau.
Có rất nhiều sợi dây buộc hai đứa mình lại với nhau. Nhưng người con gái ấy vẫn cá tính hơn tôi rất nhiều. Ngô là người dám nghĩ, dám làm. Đã thích là nhích, là làm tới luôn không đắn đo. Còn mình, mình cầu toàn hơn, phải tính toán thấy ổn thì mới làm. Hai đứa con gái tưởng tính cách lúc nào cũng sùng sục như giai,tưởng mạnh mẽ ấy thế mà yếu đuối đến ngỡ ngàng. Một đứa thì lúc nào cứ có chuyện là khóc người khác cũng nhìn thấy. Còn một đứa, có khi đêm về, chỉ có ngọn đèn là nhân chứng, và con gấu Teddy hay chiếc gối là bờ vai dựa vào để khóc...
Mình biết chứ, rất biết là đằng khác. Dù không gặp nhau nhưng mình luôn biết cuộc sống hiện tại của Ngô lúc này ra sao, lúc này Ngô sống và nghĩ thế nào. Cô gái ấy có lẽ lúc này cô đơn hơn bất kỳ lúc nào hết, mặc dù đang cố gồng mình lên, nói những điều thật rắn rỏi, tự an ủi mình để người khác thấy mình đang sống tốt, sống mạnh mẽ...Có lẽ bởi vì thế, mà lúc này gặp mình thây Ngô thật sự bé nhỏ...
Nhớ những ngày cuối cấp, hai đứa dắt nhau đi khắp trường và rủ nhau đếm từng bậc cầu thang của tầng nhà để không bao giờ quên. Hay lần dắt nhau ra gốc lộc vừng 9 gốc ở hồ gươm để xem hoa rắc đỏ mặt hồ khi vào thu ra sao. Hay lần đi bê tráp cho chị Thắng béo rồi hai đứa lôi nhau ra Văn Miếu làm hàng. Một chiếc ảnh Ngô chụp cho mình ở góc độ đẹp nhất, tự nhiên nhất giờ đang nằm ở vị trí cao nhất trong phòng mình...Và còn nhiều, còn nhiều những kỷ niệm khác nữa mà hai đứa không bao giờ quên.
Hai đứa hẹn gặp nhau trong một buổi trưa hè nóng gay gắt. Đủ chuyện trên giời dưới bể, rôm rả y như cái hồi còn học với nhau vậy. Vui không để đâu cho hết, mừng về đến tận đêm khuya...Và tự nhiên, lúc nghĩ đến, lại thấy nhớ nhau đến cồn cào.
Có lần đọc blog của Ngô, một bài viết nhỏ dành tặng người bạn nhỏ, bỗng dưng sao thấy nước mắt cứ trào ra, nhòe hết cả trang viết. Chồng ngạc nhiên hỏi làm sao. Chẳng biết phải nói với chồng thế nào, chỉ biết bảo với anh rằng có nói anh cũng chẳng hiểu được đâu...Cái này chỉ có hai đứa tụi mình hiểu được nhau thôi, phải không Ngô?
Cuộc sống hiện tại và sau này dù có ra sao, thì sẽ không bao giờ làm thay đổi tình cảm khó diễn tả mà hai đứa tụi mình dành cho nhau đâu Ngô nhỉ? Tớ nghĩ về ấy như một điều gì đó thiêng liêng và tốt đẹp trong cuộc đời mình, một kỷ niệm êm đềm của tuổi học trò không bao giờ phai nhạt.
Hãy luôn mãi là cô gái bé nhỏ trong lòng tớ nhé, Ngô yêu?
Không phải vì người con gái ấy nhỏ thó so với mọi người (so với mình bây giờ thì có nhỏ hơn thật hí hí...) mà là vì lúc nào nhìn Ngô, mình đều nhìn ra một bóng hình bé nhỏ, lúc nào cũng cần có một cái bóng lớn đi bên cạnh, đi bên đời.
Một thứ tình cảm đặc biệt, một thứ tình bạn không có từ nào để diễn tả giữa hai đứa. Không phải vì tình yêu mến mà cả mình và Ngô khi nhắc đến nhau đều dành cho nhau những lời tốt đẹp nhất. Cái thứ tình cảm này không hiểu sao, lại chỉ có hai đứa có thể hiểu. Một thứ tình cảm không cần nói, không cần phải diễn đạt bằng nét chữ, mà chỉ cần cảm nhận...
Hai đứa ít khi gặp nhau, rất ít khi liên lạc với nhau, nhưng có một điều chắc chắn, hai đứa luôn nghĩ về nhau với những vì đẹp đẽ nhất và yêu thương nhất...
Lâu lắm rồi, chính xác là từ ngày mình cưới, mình và Ngô chả gặp mặt nhau. Nhưng có những lúc, nhớ nhau đến cồn cào. Cái nỗi nhớ không phải của hai người yêu nhau, cũng chẳng phải của người thân nhớ đến nhau. Cái nỗi nhớ của một tình bạn đặc biệt.
Cuộc đời mình có rất nhiều những điều đặc biệt, một trong số đó là Ngô. Hai đứa có rất nhiều những điểm chung đến lạ kỳ. Thích tha thẩn, nhẩn nha đi lang thang 1 mình khắp Hà Nội, để cảm nhận nét đẹp của Hà Nội lúc vào thu với hoa lộc vừng rắc đỏ mặt hồ Gươm, khi hè về vương đầy bằng lăng tím và cả khi đông tới với trắng muốt hoa sưa...Và cả những lúc nghỉ giải lao giữa giờ, hai đứa ngồi thi nhau nhắc đến từng tác phẩm văn học thơ ca đi kèm tên tác giả. Sức đọc của mình không bằng Ngô, vì rõ ràng, Ngô nhớ và biết nhiều hơn mình lắm lắm. Và cũng bởi vì thế, cô gái nhỏ ấy có phong cách viết rất đặc biệt. Một người chị của mình sau một lần được vào blog của Ngô để đọc, đã rất ấn tượng với cách viết của người con gái này. Và mỗi khi nhắc đến đều thấy khen nức nở.
Cô bạn nhỏ một ngày tình cờ bước vào lớp học từ một...lớp học khác. Và với sự nhiệt tình, mình lao vào làm quen, giúp đỡ bạn vì sợ bạn bỡ ngỡ. Thế rồi thành quen, và thân lúc nào chả biết. Ngoài những sở thích bình thường và quái gở giống nhau, hai con giời còn có một cái thói giống nhau mà có khi chỉ có hai đứa mới chịu nổi nhau và đấu nổi với nhau. Đó là khả năng nói như máy, nói hết phần người khác và khi hai đứa ngồi với nhau mà tán chuyện thì có lẽ ngô rang phải gọi bằng sư phụ.
Cô gái nhỏ của tôi có trái tim lớn. Vì trong Ngô, tình cảm lúc nào cũng dạt dào. Tình cảm ấy, Ngô đem san sẻ ra rất nhiều. Không phải phát tán tình cảm kiểu...bừa bãi mà là dành tình cảm luôn tốt đẹp cho những người Ngô yêu quý. Từ cậu em Tonda bên Séc đến những người bạn mà với Ngô, thật đặc biệt trong cuộc sống của Ngô. Chẹp, và chắc chắn, trong đó có cả mình. Cái này hai đứa cũng giống nhau.
Có rất nhiều sợi dây buộc hai đứa mình lại với nhau. Nhưng người con gái ấy vẫn cá tính hơn tôi rất nhiều. Ngô là người dám nghĩ, dám làm. Đã thích là nhích, là làm tới luôn không đắn đo. Còn mình, mình cầu toàn hơn, phải tính toán thấy ổn thì mới làm. Hai đứa con gái tưởng tính cách lúc nào cũng sùng sục như giai,tưởng mạnh mẽ ấy thế mà yếu đuối đến ngỡ ngàng. Một đứa thì lúc nào cứ có chuyện là khóc người khác cũng nhìn thấy. Còn một đứa, có khi đêm về, chỉ có ngọn đèn là nhân chứng, và con gấu Teddy hay chiếc gối là bờ vai dựa vào để khóc...
Mình biết chứ, rất biết là đằng khác. Dù không gặp nhau nhưng mình luôn biết cuộc sống hiện tại của Ngô lúc này ra sao, lúc này Ngô sống và nghĩ thế nào. Cô gái ấy có lẽ lúc này cô đơn hơn bất kỳ lúc nào hết, mặc dù đang cố gồng mình lên, nói những điều thật rắn rỏi, tự an ủi mình để người khác thấy mình đang sống tốt, sống mạnh mẽ...Có lẽ bởi vì thế, mà lúc này gặp mình thây Ngô thật sự bé nhỏ...
Nhớ những ngày cuối cấp, hai đứa dắt nhau đi khắp trường và rủ nhau đếm từng bậc cầu thang của tầng nhà để không bao giờ quên. Hay lần dắt nhau ra gốc lộc vừng 9 gốc ở hồ gươm để xem hoa rắc đỏ mặt hồ khi vào thu ra sao. Hay lần đi bê tráp cho chị Thắng béo rồi hai đứa lôi nhau ra Văn Miếu làm hàng. Một chiếc ảnh Ngô chụp cho mình ở góc độ đẹp nhất, tự nhiên nhất giờ đang nằm ở vị trí cao nhất trong phòng mình...Và còn nhiều, còn nhiều những kỷ niệm khác nữa mà hai đứa không bao giờ quên.
Hai đứa hẹn gặp nhau trong một buổi trưa hè nóng gay gắt. Đủ chuyện trên giời dưới bể, rôm rả y như cái hồi còn học với nhau vậy. Vui không để đâu cho hết, mừng về đến tận đêm khuya...Và tự nhiên, lúc nghĩ đến, lại thấy nhớ nhau đến cồn cào.
Có lần đọc blog của Ngô, một bài viết nhỏ dành tặng người bạn nhỏ, bỗng dưng sao thấy nước mắt cứ trào ra, nhòe hết cả trang viết. Chồng ngạc nhiên hỏi làm sao. Chẳng biết phải nói với chồng thế nào, chỉ biết bảo với anh rằng có nói anh cũng chẳng hiểu được đâu...Cái này chỉ có hai đứa tụi mình hiểu được nhau thôi, phải không Ngô?
Cuộc sống hiện tại và sau này dù có ra sao, thì sẽ không bao giờ làm thay đổi tình cảm khó diễn tả mà hai đứa tụi mình dành cho nhau đâu Ngô nhỉ? Tớ nghĩ về ấy như một điều gì đó thiêng liêng và tốt đẹp trong cuộc đời mình, một kỷ niệm êm đềm của tuổi học trò không bao giờ phai nhạt.
Hãy luôn mãi là cô gái bé nhỏ trong lòng tớ nhé, Ngô yêu?
Wednesday, June 8, 2011
Bộ áo váy hoa
vào lúc Wednesday, June 08, 2011 1 nhận xét
Chả hiểu sao mình lại thích màu mười giờ này, nhìn nó cứ mê mẩn làm sao. Mua tới cả cân sợi và ý định là làm tới bến luôn.




Monday, June 6, 2011
Bộ gối cho con
vào lúc Monday, June 06, 2011 0 nhận xét
Bác Phương mắng mẹ rỗi hơi, đi mua cho nhanh. Nhưng bác làm sao hiểu được hạnh phúc khi tự tay mình làm cho con những món đồ dùng nhỏ xinh này cơ chứ. Không phải mẹ tiếc tiền mà vì mẹ muốn con cảm nhận được thật nhiều, thật nhiều những tình yêu thương mẹ dành cho con khi con ra đời.
Mẹ đã nhờ bà ngoại mua vỏ đỗ phơi khô về cho mẹ, rồi sau một hồi lục lọi mớ vải của bác Phương, mẹ đã tìm được mảnh vải vừa ý. Mẹ cắt chúng thành từng mảnh theo ý đồ của mẹ, rồi cũng chính tự tay mẹ khâu ghép chúng vào với nhau, sau đó thì nhồi vỏ đỗ. Một ngày vắng bố con, mẹ ở nhà mò mẫm đã làm xong cho con bộ gối đáng yêu này. Hi vọng với quan niệm nằm gối vỏ đỗ của mẹ, con yêu của mẹ sẽ có được những giấc ngủ ngon và say nồng nhất.
Một mớ vải khi vừa cắt xong



Sau một hồi hì hụi thì nó ra thế này đây con ạ



Toàn bộ lô gối cho Mèo của mẹ đây nhé (hix thiếu cái gối ôm cho con vì hết mất võ đỗ con ạ. Nhưng mẹ sẽ bù cho con, yên tâm nhé gái cưng.
Mẹ đã nhờ bà ngoại mua vỏ đỗ phơi khô về cho mẹ, rồi sau một hồi lục lọi mớ vải của bác Phương, mẹ đã tìm được mảnh vải vừa ý. Mẹ cắt chúng thành từng mảnh theo ý đồ của mẹ, rồi cũng chính tự tay mẹ khâu ghép chúng vào với nhau, sau đó thì nhồi vỏ đỗ. Một ngày vắng bố con, mẹ ở nhà mò mẫm đã làm xong cho con bộ gối đáng yêu này. Hi vọng với quan niệm nằm gối vỏ đỗ của mẹ, con yêu của mẹ sẽ có được những giấc ngủ ngon và say nồng nhất.
Một mớ vải khi vừa cắt xong



Sau một hồi hì hụi thì nó ra thế này đây con ạ



Toàn bộ lô gối cho Mèo của mẹ đây nhé (hix thiếu cái gối ôm cho con vì hết mất võ đỗ con ạ. Nhưng mẹ sẽ bù cho con, yên tâm nhé gái cưng.
Thursday, May 19, 2011
Doily
vào lúc Thursday, May 19, 2011 0 nhận xét
Mẹ rảnh, nên ngồi truyền cho con niềm đam mê ngay từ khi con còn trong bụng mẹ. Không có màu trắng, mẹ đành làm bằng cái màu có sẵn. Nếu nó lên bằng màu trắng nó sẽ đẹp đẽ và lung linh hơn nhiều.
Saturday, May 7, 2011
Đi khám
vào lúc Saturday, May 07, 2011 1 nhận xét
Mẹ chẳng thích cái ông bác sĩ này lắm đâu gái ạ. Mẹ thích cái ông ngồi ngoài hơn cơ. Vì ông bác sĩ ngồi ngoài khám cho các bà mẹ kỹ càng hơn, hay ít ra ông ý chụp được thẳng mặt của các bé cùng tuổi với con ý. Ông bác sĩ này chỉ có thể cho mẹ nhìn thấy nghiêng 1 bên mặt của con thôi, thế nên cái mặt mẹ cứ xị ra khi ra ngoài làm bố tưởng làm sao.
Tuy nhiên mẹ yên tâm lắm vì gái yêu của mẹ ngoan, lớn đều và rất khỏe mạnh. Bố mẹ vẫn đang đếm từng ngày để chờ được nâng niu con trong vòng tay yêu dấu của bố mẹ đấy con yêu ạ. Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi là bố mẹ toại nguyện rồi.
Mẹ thấy gái yêu của mẹ có cái trán bướng giống mẹ vô cùng, và cái mũi đẹp giống của bố. Còn cái gì giống bố mẹ nữa nhỉ? Hồi hộp lắm con ạ. Mà con là con của bố mẹ, đương nhiên là con sẽ giống bố mẹ rồi. Mẹ hi vọng con gái mẹ sẽ xinh đẹp, mang vẻ đẹp của bố, trí thông minh và sự hài hước của bố...bởi với mẹ, bố là hình mẫu lý tưởng, thế nên mẹ mong con và các em con sau này, sẽ luôn luôn giống bố.
Mẹ yêu con!
Tuy nhiên mẹ yên tâm lắm vì gái yêu của mẹ ngoan, lớn đều và rất khỏe mạnh. Bố mẹ vẫn đang đếm từng ngày để chờ được nâng niu con trong vòng tay yêu dấu của bố mẹ đấy con yêu ạ. Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi là bố mẹ toại nguyện rồi.
Mẹ thấy gái yêu của mẹ có cái trán bướng giống mẹ vô cùng, và cái mũi đẹp giống của bố. Còn cái gì giống bố mẹ nữa nhỉ? Hồi hộp lắm con ạ. Mà con là con của bố mẹ, đương nhiên là con sẽ giống bố mẹ rồi. Mẹ hi vọng con gái mẹ sẽ xinh đẹp, mang vẻ đẹp của bố, trí thông minh và sự hài hước của bố...bởi với mẹ, bố là hình mẫu lý tưởng, thế nên mẹ mong con và các em con sau này, sẽ luôn luôn giống bố.
Mẹ yêu con!
Tuesday, May 3, 2011
Ngày nghỉ của mẹ
vào lúc Tuesday, May 03, 2011 0 nhận xét
Có 4 ngày cuối tuần. mẹ ở nhà thu xếp lô hàng với bố. Lúc rảnh mẹ lôi một cuộn gì gì ra với 2 cái que dài dài ra ngoáy một lúc. Sau thấy mẹ cho ra 1 sản phẩm mà nghe mẹ nói là "Hài cô tấm" giống của bác Kiwi. Mẹ bảo cuối cùng mẹ cũng đú theo được với đồng bọn cho ra dú hé hé hé...Mẹ hả hê cười còn bố thì tủm tỉm nói mẹ "nghịch vớ nghịch vẩn". Bố làm sao mà hiểu được cái sớ thú à nhầm sớ thích đến điên cuồng của mẹ cơ chứ. Bố nói thế vì bố vẫn cay cú rằng bố thua cái sở thích đó của mẹ. Bố cấm tiệt mẹ 1 lần rồi nhưng cuối cùng bố phải chào thua nó để trả mẹ về với nó (ô hô hô, cái mức độ chiều mẹ của bố thật là đáng nể so với tính cách của bố hí hí). Khổ cái là sản phẩm vừa làm xong, vừa kịp chụp lại hình xong thì cô em của bố lên xỏ luôn nó vào chân và không chịu rời ra nữa. Mẹ vô tư tặng luôn. Cô ở xa mà, mẹ chưa làm được cái gì để tặng cô cả nên cô xin mẹ cho luôn.




Friday, April 22, 2011
Sinh nhật!!!
vào lúc Friday, April 22, 2011 0 nhận xét
Hôm nay sinh nhật mẹ. Mẹ đón sinh nhật với một tình yêu mới và một niềm hạnh phúc mới. 27 tuổi, một trải nghiệm chưa đủ nhiều với cuộc đời. Mọi người hỏi mẹ bố tặng gì cho mẹ, mẹ cười chẳng nói gì. Vì món quà bố tặng mẹ đâu thể kể hết bằng lời, bởi đó là cả cuộc đời bố với sự quan tâm chăm sóc, bằng cả tình yêu bố dành cho mẹ. Và bởi món quà lớn nhất đời bố tặng mẹ là hình hài mẹ đang mang, là kết tinh tình yêu của bố mẹ, là điều bố mẹ đang mong đợi để đón chào...
Con yêu thương, sinh nhật năm nay của mẹ đặc biệt hơn mọi năm là thế đấy. Mẹ không chỉ đón chào tuổi mới, mà còn đón chào điều quý giá nhất đời của bố mẹ. Đó là con. Mẹ hạnh phúc hơn bất kỳ thời điểm nào khác. Và mẹ chẳng mong gì hơn thế. Bởi với mẹ như thế là quá đủ, quá nhiều rồi...
Bố mong con yêu còn nhiều hơn cả mẹ mong nữa. Bố thích chơi với con, xem cái cách con "nhào lộn" trong bụng mẹ. Bố mẹ mong con từng ngày từng giờ. Bố lúc nào cũng chỉ sợ mẹ để con đói, nhắc mẹ ăn uống suốt ngày. Rồi còn nhắc mẹ phải đi khám đều đặn xem con có lớn có khoẻ không. Ít nữa, bố còn nhắc đi sắm đồ cho con nữa...
Bố mẹ yêu con thật nhiều, mèo yêu của bố mẹ!
Con yêu thương, sinh nhật năm nay của mẹ đặc biệt hơn mọi năm là thế đấy. Mẹ không chỉ đón chào tuổi mới, mà còn đón chào điều quý giá nhất đời của bố mẹ. Đó là con. Mẹ hạnh phúc hơn bất kỳ thời điểm nào khác. Và mẹ chẳng mong gì hơn thế. Bởi với mẹ như thế là quá đủ, quá nhiều rồi...
Bố mong con yêu còn nhiều hơn cả mẹ mong nữa. Bố thích chơi với con, xem cái cách con "nhào lộn" trong bụng mẹ. Bố mẹ mong con từng ngày từng giờ. Bố lúc nào cũng chỉ sợ mẹ để con đói, nhắc mẹ ăn uống suốt ngày. Rồi còn nhắc mẹ phải đi khám đều đặn xem con có lớn có khoẻ không. Ít nữa, bố còn nhắc đi sắm đồ cho con nữa...
Bố mẹ yêu con thật nhiều, mèo yêu của bố mẹ!
Thursday, March 24, 2011
Nhật ký một tình yêu (4)
vào lúc Thursday, March 24, 2011 0 nhận xét
Trời lại trở rét, mẹ lại có dịp để thử cái điều hoà mới mắc để phục vụ tớ mùa hè tới. Tuần trước bố mẹ đi khuân ở đâu về nhiều gỗ lắm. Bố đã thi công được một cái tủ giầy, một cái bàn nhỏ cho mẹ ngồi, một cái bàn bệt để uống nước, và chuẩn bị bố đóng giá sách. Rồi tiện mồm bố bảo bố đóng tủ quần áo cho tớ luôn. Mẹ thì muốn tiện, bảo bố mua tủ nhựa giống như các ông bố bà mẹ khác hay mua. Còn bố thì lại muốn đích thân mình đóng cho con cái tủ quần áo. Mẹ thấy thế cũng thấy vui và ưng bụng lắm. Dưng vẫn nhu nhe ý đồ mua he he he. Là vì mẹ muốn nó tiện chứ không muốn bố vất vả. Còn nếu bố vẫn quyết thì mẹ sẽ theo hí hí.
Đêm qua bố mẹ lại thức khuya. Tưởng bàn bạc cái gì hoá ra lại cái vụ đặt tên cho tớ. Ôi thật là đau đầu, thật là ban căng, thật là gay cấn. Cuối cùng lại chả đi đến đâu, bố lại dở bài " bốc thăm" như lần trước. Đó là bố sẽ đưa ra vài cái tên, mẹ cũng thế rồi trộn lại và bốc thăm theo từng vòng. Tớ nằm nghe mà cũng sốt hết cả ruột. Cái tên nào bố mẹ đưa ra tớ đều thấy thích, đều thấy đẹp. Nhưng vẫn chưa chốt được cái tên cần đặt cho tớ. Tớ lại phải chờ. Haizzz...
Đêm qua bố mẹ lại thức khuya. Tưởng bàn bạc cái gì hoá ra lại cái vụ đặt tên cho tớ. Ôi thật là đau đầu, thật là ban căng, thật là gay cấn. Cuối cùng lại chả đi đến đâu, bố lại dở bài " bốc thăm" như lần trước. Đó là bố sẽ đưa ra vài cái tên, mẹ cũng thế rồi trộn lại và bốc thăm theo từng vòng. Tớ nằm nghe mà cũng sốt hết cả ruột. Cái tên nào bố mẹ đưa ra tớ đều thấy thích, đều thấy đẹp. Nhưng vẫn chưa chốt được cái tên cần đặt cho tớ. Tớ lại phải chờ. Haizzz...
Monday, March 21, 2011
Nhật ký một tình yêu (3)
vào lúc Monday, March 21, 2011 0 nhận xét
Thứ 7, nhà có việc, bố và ông nội đi vắng. Hai mẹ con tớ và bà nội ở nhà buồn xo. Đêm chả ai dám ngủ, bà nội ở tầng 2 bật đèn sáng trưng chả dám ngủ. Còn mẹ tắt đèn tối om và nằm ôm tớ co ro. Đêm mẹ trằn trọc trở mình suốt, không ngủ được. Mẹ nhớ hơi bố, lại ngủ một mình không quen, nhà thì rộng nên mẹ cũng sợ, chả ngủ được. Mẹ mệt từ tối hôm bố đi, mẹ nói mẹ đau đầu. Rồi sau 2 đêm, mẹ kêu đầu không hết đau mà cả người cũng mỏi nhừ nữa. Thời tiết thay đổi làm mẹ mệt.
Sáng sớm nay bố về, bố lọ mọ từ quê lên từ đêm qua. Tội nghiệp bố, chắc bố lo ở nhà mấy bà cháu mẹ con ở một mình bố chẳng yên tâm. Rồi thì bố nhớ mẹ con tớ nữa (hí hí). Mẹ thức từ sớm chờ bố gọi mở cửa, không ngủ nổi. Mẹ dậy lúc nào tớ biết lúc đó đấy. Cứ mẹ dậy là tớ cũng dậy "khởi động" luôn. Hai mẹ con nằm ôm nhau chờ bố, chờ trời sáng. Đúng 5h30 bố à lố cho mẹ, mẹ mừng rỡ chạy xuống nhà mở cửa. Ngoài trời mưa giăng giăng, rét mướt. Nhìn bố mà mẹ thương quá chừng.
Giờ thì bố đang nằm trong chăn ấm ngủ bù những ngày vật vã ở quê và trên ô tô suốt 2 ngày qua. Còn mẹ con tớ lại bế nhau đi làm. Trưa về ăn cơm với bố rồi nghe bố kể chuyện luôn.
Sáng sớm nay bố về, bố lọ mọ từ quê lên từ đêm qua. Tội nghiệp bố, chắc bố lo ở nhà mấy bà cháu mẹ con ở một mình bố chẳng yên tâm. Rồi thì bố nhớ mẹ con tớ nữa (hí hí). Mẹ thức từ sớm chờ bố gọi mở cửa, không ngủ nổi. Mẹ dậy lúc nào tớ biết lúc đó đấy. Cứ mẹ dậy là tớ cũng dậy "khởi động" luôn. Hai mẹ con nằm ôm nhau chờ bố, chờ trời sáng. Đúng 5h30 bố à lố cho mẹ, mẹ mừng rỡ chạy xuống nhà mở cửa. Ngoài trời mưa giăng giăng, rét mướt. Nhìn bố mà mẹ thương quá chừng.
Giờ thì bố đang nằm trong chăn ấm ngủ bù những ngày vật vã ở quê và trên ô tô suốt 2 ngày qua. Còn mẹ con tớ lại bế nhau đi làm. Trưa về ăn cơm với bố rồi nghe bố kể chuyện luôn.
Subscribe to:
Posts (Atom)








