Wednesday, September 8, 2010
02/09. Sweet holiday 2!
Ăn rồi, giờ đến CHƠI thôi.
Nghe nói ở quê anh chồng có biển Quất Lâm (bác nào nhà ở ni thì chắc là biết nhỉ hị hị). Muốn một lần ra đó cho biết nên bắt chồng đưa đi cho bằng được. Chồng bảo đi Quất Lâm chỉ có đàn ông thích đi thôi, mặt nghệt ra chả biết gì, hoá ra là đi Quất- Tẩm Quất ạ...Nẫu ruột.
Quê hương của chồng có nghề nguôi chồng Vạng, ở Hà Nội chúng ta hay gọi nó là con Ngao ý ạ. Bãi vạng nông lắm, phải làm chòi để canh, khi thả giống xuống phải quây lại nếu không một trận biển động là đi hết, mất sạch như chơi. Có người thành tỉ phú vì nghề này, nhưng cũng có người ra đi cũng vì nó.
Đây là bãi Vạng này, chòi kia là chòi canh. Xung quanh còn trồng cả sú vẹt nữa, để làm gì thì chắc ai cũng biết nhỉ

Thuyền đánh bắt gần bờ

Chắn sóng

Ờ này thì ra biển, dưng mà biển chán chết, nước lên tận bờ, sóng đánh không đủ bọt nói chi đến tụt...quỳn :D


Thôi chán lắm, tớ lên bờ ngồi uống bia với anh chồng và chú em còn hơn he he

Dù hơi chán một tí, nhưng thực sự vợ chồng tớ đã có một kỳ nghỉ khá dài ngày và vô cùng thoải mái. Lên HN, bọn tớ lại tiếp tục lao vào công việc. Và hi vọng sắp tới bọn tớ lại có thêm những kỳ nghỉ thú vị khác nữa.
Tạm biệt Nam Định nhé. Tớ về Hà Nội đây!
Nghe nói ở quê anh chồng có biển Quất Lâm (bác nào nhà ở ni thì chắc là biết nhỉ hị hị). Muốn một lần ra đó cho biết nên bắt chồng đưa đi cho bằng được. Chồng bảo đi Quất Lâm chỉ có đàn ông thích đi thôi, mặt nghệt ra chả biết gì, hoá ra là đi Quất- Tẩm Quất ạ...Nẫu ruột.
Quê hương của chồng có nghề nguôi chồng Vạng, ở Hà Nội chúng ta hay gọi nó là con Ngao ý ạ. Bãi vạng nông lắm, phải làm chòi để canh, khi thả giống xuống phải quây lại nếu không một trận biển động là đi hết, mất sạch như chơi. Có người thành tỉ phú vì nghề này, nhưng cũng có người ra đi cũng vì nó.
Đây là bãi Vạng này, chòi kia là chòi canh. Xung quanh còn trồng cả sú vẹt nữa, để làm gì thì chắc ai cũng biết nhỉ
Thuyền đánh bắt gần bờ
Chắn sóng
Ờ này thì ra biển, dưng mà biển chán chết, nước lên tận bờ, sóng đánh không đủ bọt nói chi đến tụt...quỳn :D
Thôi chán lắm, tớ lên bờ ngồi uống bia với anh chồng và chú em còn hơn he he
Dù hơi chán một tí, nhưng thực sự vợ chồng tớ đã có một kỳ nghỉ khá dài ngày và vô cùng thoải mái. Lên HN, bọn tớ lại tiếp tục lao vào công việc. Và hi vọng sắp tới bọn tớ lại có thêm những kỳ nghỉ thú vị khác nữa.
Tạm biệt Nam Định nhé. Tớ về Hà Nội đây!
02/09. Sweet holyday!
Tớ lừa mãi mới được anh chồng đồng ý về quê của mẹ chồng tớ chơi. Chồng tớ lười đi quá, mỏi mồm mới kéo bác ý đi được. Chả mấy khi có đợt nghỉ dài ngày thế, tớ muốn chồng tớ có điều kiện nghỉ ngơi cho thoải mái, vì chồng tớ đi làm vất vả, muốn được đi nghỉ mà chả được công ty tổ chức đi. Vì thế tớ phải cố lừa bác ý đi bằng được.
Sáng mùng 02 tháng 09, một ngày đẹp trời trong xanh, vợ chồng tớ và cô em gái dắt nhau ra bến xe. Tớ nhớ mùng 02 tháng 09 hàng năm, trời đều mưa. Nhưng năm nay trời đẹp lắm, nắng vàng rực chiếu xiên khe cửa sổ xe khách. Nam Định thẳng tiến.....
Vớ phải con xe chất lượng cao chuối củ. Ngồi cuối xe nên xóc gần chết. Đoạn nào nhiều ổ voi, nó cho mình nhảy đầu muốn chạm nóc. Cô em say gần chết, ông xã đi quen mà cuối cùng cũng phải nói là hơi say say. Mình đi thêm vài km nữa chắc mình cũng thăng luôn hix.
Về đến nhà. Hoàn hồn. Hơi nắng, nhưng được cái "đội xe ôm" cơ động có mặt ngay tắp lự để đón mấy anh em. Đi đường hít hà mùi rau, cỏ, mùi lúa mới thích làm sao. Lúa đang thì con gái nên đẹp và thơm lắm. Về nhà, nước giếng mát rượu, đổ lên người sướng khỏi nói hehe.
Về quê luôn là sở thích của mình. Về nhà không khí trong lành, mát mẻ rất thích. Sáng nào 5h sáng mình cũng dậy sớm, ra sân hít không khí của ngày đầu tiên đầy sảng khoái. Nhà ở quê gần biển, nên đón gió biển mát rượi...Đi chợ, nấu đồ ăn sáng, gọi anh chồng dậy ăn sáng rồi xem có dắt nhau đi chơi đâu không thì đi.
Việc đầu tiên là đi thăm hỏi họ hàng và biếu quà mọi người. Ở nhà các cậu ở gần nhà nhau lắm, đi vài bước là tới, có khi là sân trên sân dưới luôn. Các em lập gia đình rồi nhưng vẫn ở gần nhà cậu mợ (vì thường là cha mẹ xẻ đất cho con cái làm nhà mà). Anh chồng mình về nhà được gọi là đại ca của các đại ca, vì anh là ít tuổi nhưng lại to đầu nhất nhà, đi đâu đều được gọi là bác (hix, già quá đi cơ ).Là ngày nghỉ lễ dài nên các em đều về nhà hết, bữa cơm nào cũng đông vui, mấy nhà ăn chung một lúc. Trẻ con thì đầy nhà, hix mỗi tội trẻ con nhà mình chưa có.......Thở dài.
Xong phần thủ tục, bắt đầu đến màn ăn chơi.
ĂN...
Ngan, có một em ngan.

Em này cậu đem ra để thiết đãi hai vợ chồng mình và mấy đứa con đi học đi làm xa về. Nặng tới 4,5kg cơ đấy ạ. Treo án tử hình cho nó mà mãi đến ngày thứ 3 mới đem ra thịt. Dễ nó phải gày đi mất vài lạng vì thấp thỏm chờ ...chết he he he (Tại cứ định thịt thì cậu 3 và cậu cả lại mời cơm mừ )
Về quê thích nhất là nhìn ao vườn nhà. Vì nó rộng rãi, xum xuê nhiều cây trái. Thú vị lắm ý ạ. Mê nhất cái vụ trèo vào vườn muốn hái gì ăn thì ăn.
Như bưởi của cậu chẳng hạn, bé nhưng sai, ăn ngon chả kém gì bưởi năm roi đâu nhé

Giờ đi qua nhà bác nhé. Nhà bác còn hoành tráng hơn nhà cậu nhiều. Đây là bưởi nhà bác. Thấp, lùn nhưng trái to và sai kinh khủng.


Soi giề hử. Soi cái quả bưởi to đùng chứ soi cái giề he he

Nhà bác còn có cả na

Và thích nhất là vườn thanh long. Thanh long ở đây tuy không to trái như ở miền trong nhưng cũng ngọt và sai chả kém. Mỗi vụ thế này, bác cũng kiếm được một món khơ khớ. Bác được cái mát tay lắm nên trồng cái gì cũng sai trái. Lúc về bác còn gửi lên cho nhà bao nhiêu là thanh long và bưởi



Lại còn có cả nải chuốt ngự dựng góc vườn nữa. Trông xanh thế mà ăn ngọt lắm, chín cây mà nị hị hị.

Một nét rất đặc trưng của miền quê Việt Nam. Một bờ ao nhỏ, bên trên có một giàn mướp vàng óng và một đụng rơm to
Sáng mùng 02 tháng 09, một ngày đẹp trời trong xanh, vợ chồng tớ và cô em gái dắt nhau ra bến xe. Tớ nhớ mùng 02 tháng 09 hàng năm, trời đều mưa. Nhưng năm nay trời đẹp lắm, nắng vàng rực chiếu xiên khe cửa sổ xe khách. Nam Định thẳng tiến.....
Vớ phải con xe chất lượng cao chuối củ. Ngồi cuối xe nên xóc gần chết. Đoạn nào nhiều ổ voi, nó cho mình nhảy đầu muốn chạm nóc. Cô em say gần chết, ông xã đi quen mà cuối cùng cũng phải nói là hơi say say. Mình đi thêm vài km nữa chắc mình cũng thăng luôn hix.
Về đến nhà. Hoàn hồn. Hơi nắng, nhưng được cái "đội xe ôm" cơ động có mặt ngay tắp lự để đón mấy anh em. Đi đường hít hà mùi rau, cỏ, mùi lúa mới thích làm sao. Lúa đang thì con gái nên đẹp và thơm lắm. Về nhà, nước giếng mát rượu, đổ lên người sướng khỏi nói hehe.
Về quê luôn là sở thích của mình. Về nhà không khí trong lành, mát mẻ rất thích. Sáng nào 5h sáng mình cũng dậy sớm, ra sân hít không khí của ngày đầu tiên đầy sảng khoái. Nhà ở quê gần biển, nên đón gió biển mát rượi...Đi chợ, nấu đồ ăn sáng, gọi anh chồng dậy ăn sáng rồi xem có dắt nhau đi chơi đâu không thì đi.
Việc đầu tiên là đi thăm hỏi họ hàng và biếu quà mọi người. Ở nhà các cậu ở gần nhà nhau lắm, đi vài bước là tới, có khi là sân trên sân dưới luôn. Các em lập gia đình rồi nhưng vẫn ở gần nhà cậu mợ (vì thường là cha mẹ xẻ đất cho con cái làm nhà mà). Anh chồng mình về nhà được gọi là đại ca của các đại ca, vì anh là ít tuổi nhưng lại to đầu nhất nhà, đi đâu đều được gọi là bác (hix, già quá đi cơ ).Là ngày nghỉ lễ dài nên các em đều về nhà hết, bữa cơm nào cũng đông vui, mấy nhà ăn chung một lúc. Trẻ con thì đầy nhà, hix mỗi tội trẻ con nhà mình chưa có.......Thở dài.
Xong phần thủ tục, bắt đầu đến màn ăn chơi.
ĂN...
Ngan, có một em ngan.
Em này cậu đem ra để thiết đãi hai vợ chồng mình và mấy đứa con đi học đi làm xa về. Nặng tới 4,5kg cơ đấy ạ. Treo án tử hình cho nó mà mãi đến ngày thứ 3 mới đem ra thịt. Dễ nó phải gày đi mất vài lạng vì thấp thỏm chờ ...chết he he he (Tại cứ định thịt thì cậu 3 và cậu cả lại mời cơm mừ )
Về quê thích nhất là nhìn ao vườn nhà. Vì nó rộng rãi, xum xuê nhiều cây trái. Thú vị lắm ý ạ. Mê nhất cái vụ trèo vào vườn muốn hái gì ăn thì ăn.
Như bưởi của cậu chẳng hạn, bé nhưng sai, ăn ngon chả kém gì bưởi năm roi đâu nhé
Giờ đi qua nhà bác nhé. Nhà bác còn hoành tráng hơn nhà cậu nhiều. Đây là bưởi nhà bác. Thấp, lùn nhưng trái to và sai kinh khủng.
Soi giề hử. Soi cái quả bưởi to đùng chứ soi cái giề he he
Nhà bác còn có cả na
Và thích nhất là vườn thanh long. Thanh long ở đây tuy không to trái như ở miền trong nhưng cũng ngọt và sai chả kém. Mỗi vụ thế này, bác cũng kiếm được một món khơ khớ. Bác được cái mát tay lắm nên trồng cái gì cũng sai trái. Lúc về bác còn gửi lên cho nhà bao nhiêu là thanh long và bưởi
Lại còn có cả nải chuốt ngự dựng góc vườn nữa. Trông xanh thế mà ăn ngọt lắm, chín cây mà nị hị hị.
Một nét rất đặc trưng của miền quê Việt Nam. Một bờ ao nhỏ, bên trên có một giàn mướp vàng óng và một đụng rơm to
Monday, September 6, 2010
Đố ai biết nhé
vào lúc Monday, September 06, 2010 0 nhận xét
Em đố các bác biết cái quả vàng vàng em cầm trên tay là cái gì đới. Em này lần đầu tiên em nhìn thấy nên rất ngạc nhiên và phải chộp ngay lấy

Gần hơn nhá các bác
Gần hơn nhá các bác
Tuesday, August 31, 2010
CKV
vào lúc Tuesday, August 31, 2010 4 nhận xét
Thật ra nó chưa đạt tiêu chuẩn lắm và chưa vừa ý mình lắm. Nhưng mình muốn một lần thử thò chân vào cuộc thi này xem sao. Mặc dù chỉ là một giải phụ của giải thôi nhưng vẫn thấy hào hứng. Giống như kiểu góp mặt và tên tuổi vào cuộc thi vậy. Hí hí, mỗi lần nghĩ lại thấy rằng à mình đã từng đem con đi thi CKV của HTT cơ đấy. Oai lắm nhé.
Mới đầu là nó thế này

Ghi ghép vào thì từ trước ra sau nguyên 1 vòng nhìn cứ nghĩ là nó liền mạch he he

Và sau đó là hoàn chỉnh

Người mủ đằng trước

Người mủ đằng sau
Mới đầu là nó thế này
Ghi ghép vào thì từ trước ra sau nguyên 1 vòng nhìn cứ nghĩ là nó liền mạch he he
Và sau đó là hoàn chỉnh
Người mủ đằng trước
Người mủ đằng sau
Monday, August 30, 2010
Lại làm hàng
vào lúc Monday, August 30, 2010 2 nhận xét
Thu rồi, lại có người xí xớn muốn điệu đồ mới nên nhờ cô em gái đan hộ một cái khăn để...dự trù. Màu lạ. Ban đầu tưởng làm nó sẽ sến lắm, nhưng hoá ra lên khăn cũng thấy hay hay. Chuẩn bị vào "chiến dịch" rồi nên chắc phải chuẩn bị dần đi thôi. Để khi nào dã chiến với em Lace xong đã thì sẽ tính tiếp he he
Friday, August 20, 2010
Bực bội
vào lúc Friday, August 20, 2010 0 nhận xét
Mình lại gặp khó khăn. Mình lại bực. Bực ghê ghớm. Tự hỏi không biết cái giá trị thực của công việc và cuộc sống nó là ở đâu. Thất vọng vì lòng tin ngớ ngẩn của mình vào con người.
Hoá ra không như mình nghĩ. Mọi thứ lại thể hiện rõ ràng là bị chi phối bởi quan hệ và đồng tiền. Con người thì không nhận ra giá trị thật của mình và không biết mình đang đứng ở đâu. Hoặc là biết nhưng lại nghĩ mình đứng cao hơn chỗ cần phải đứng. Ời xời... Muỗi.
Rồi cuối cùng sẽ thấy kết quả cả thôi.
Ta lại tung tăng với cuộc sống và một mớ những kế hoạch cần phải hoàn thành. Đang phải cong...đuôi cho 1 dự án và một lời hứa. Thế mới đau, thế là mất toi hai tuần cuối của tháng để hoàn thành. Mô tơ đâu nhỉ, lắp vào đuôi cái cho nó nhanh, Haizzzzzzzzzz
Hoá ra không như mình nghĩ. Mọi thứ lại thể hiện rõ ràng là bị chi phối bởi quan hệ và đồng tiền. Con người thì không nhận ra giá trị thật của mình và không biết mình đang đứng ở đâu. Hoặc là biết nhưng lại nghĩ mình đứng cao hơn chỗ cần phải đứng. Ời xời... Muỗi.
Rồi cuối cùng sẽ thấy kết quả cả thôi.
Ta lại tung tăng với cuộc sống và một mớ những kế hoạch cần phải hoàn thành. Đang phải cong...đuôi cho 1 dự án và một lời hứa. Thế mới đau, thế là mất toi hai tuần cuối của tháng để hoàn thành. Mô tơ đâu nhỉ, lắp vào đuôi cái cho nó nhanh, Haizzzzzzzzzz
Wednesday, August 18, 2010
Hà Nội. Thu!
vào lúc Wednesday, August 18, 2010 0 nhận xét
Sáng ra cửa thấy trời sao se lạnh. Chợt nhận ra thu đã về tự lúc nào. Bận bịu với công việc và cuộc sống đến nỗi quên mất thời gian trôi qua nhanh quá. Lại cái tiết trời mình yêu thích, lại cái khí hậu luôn làm cho sức khoẻ mình ở mức tốt nhất.
Hà Nội thu...Hoa sữa lại đang chuẩn bị cựa mình bung tỏa hương thơm mỗi khi đêm về. Cốm lại xanh trên những gánh hàng rong mỗi sớm mai ra chợ. Sen lại ngát hương trong hồ với vẻ thuần khiết, tinh khôi. Lộc vừng lại đỏ rực một góc Hồ Gươm xanh. Cúc lại vàng trên từng con phố....
Thu thật nhiều khoảnh khắc, thật nhiều những thú vị mỗi độ mùa về. Đi bên anh thấy lòng cứ ấm lại. Anh là mùa thu tươi mát, là tất cả những gì yêu thích của mình...Và mùa thu là mùa mình gặp anh...
Giờ đang là tháng ngâu, cả tháng gần như lúc nào cũng mưa. Mưa khiến mùa thu thêm buồn. Thích nhất cái cảm giác vừa tạnh mưa xong, đẹp và lạ đến khó tả...
Lại thấy nhớ cô bạn ngày trước mỗi khi mùa về lại rủ nhau đi xem lộc vừng vương vãi, xem cái đẹp của Hà Nội thu. Không biết cô gái đó mỗi khi cảm giác ùa về có nhớ đến mình, có nhớ đến những điều này không???
Lại nhớ sen, thứ hoa có sự hấp dẫn kỳ lạ đối với mình. Ước được một lần ngồi giữa hồ sen rộng mênh mông với thật nhiều hoa để hương hoa len lỏi vào từng ngọn tóc, vào từng thớ vải và theo cả về trong tận giấc ngủ sâu...
Và còn nhiều, còn nhiều những nỗi nhớ khác của mùa thu. Hà Nội thân thuộc, Hà Nội gắn bó đến nhường nào. Thế này làm sao có thể đi xa, làm sao có thể quên được.
Yêu lắm một Hà Nội thu.
Hà Nội thu...Hoa sữa lại đang chuẩn bị cựa mình bung tỏa hương thơm mỗi khi đêm về. Cốm lại xanh trên những gánh hàng rong mỗi sớm mai ra chợ. Sen lại ngát hương trong hồ với vẻ thuần khiết, tinh khôi. Lộc vừng lại đỏ rực một góc Hồ Gươm xanh. Cúc lại vàng trên từng con phố....
Thu thật nhiều khoảnh khắc, thật nhiều những thú vị mỗi độ mùa về. Đi bên anh thấy lòng cứ ấm lại. Anh là mùa thu tươi mát, là tất cả những gì yêu thích của mình...Và mùa thu là mùa mình gặp anh...
Giờ đang là tháng ngâu, cả tháng gần như lúc nào cũng mưa. Mưa khiến mùa thu thêm buồn. Thích nhất cái cảm giác vừa tạnh mưa xong, đẹp và lạ đến khó tả...
Lại thấy nhớ cô bạn ngày trước mỗi khi mùa về lại rủ nhau đi xem lộc vừng vương vãi, xem cái đẹp của Hà Nội thu. Không biết cô gái đó mỗi khi cảm giác ùa về có nhớ đến mình, có nhớ đến những điều này không???
Lại nhớ sen, thứ hoa có sự hấp dẫn kỳ lạ đối với mình. Ước được một lần ngồi giữa hồ sen rộng mênh mông với thật nhiều hoa để hương hoa len lỏi vào từng ngọn tóc, vào từng thớ vải và theo cả về trong tận giấc ngủ sâu...
Và còn nhiều, còn nhiều những nỗi nhớ khác của mùa thu. Hà Nội thân thuộc, Hà Nội gắn bó đến nhường nào. Thế này làm sao có thể đi xa, làm sao có thể quên được.
Yêu lắm một Hà Nội thu.
Thursday, July 22, 2010
vào lúc Thursday, July 22, 2010 0 nhận xét
Bẵng đi một thời gian, mình bỏ xó. Chẳng blog, chẳng show hàng...Thỉnh thoảng mở ra xem page view rồi đóng lại. Cuộc sống dường như không còn gì để nói. Nhưng chính những lúc lặng như thế, mới là lúc mà cuộc sống có nhiều những biến động, những cảm xúc buồn vui lẫn lộn . Người ta buồn vui thì người ta thích trải lòng mình ra. Mình buồn vui mình đem gói ghém lại. Để làm gì nhỉ???
Thời gian cứ thế trôi đi tuần tự theo vòng, và mình đang trôi theo nó. Cuộc sống lại thay đổi, lại có những sự khác biệt, xáo trộn. Cố gắng đưa mọi thứ đi dần vào ổn định, vì hiện tại cũng là khá lắm rồi. Muốn hơn thì lại chờ thời gian. Sắp xếp lại công việc, sắp xếp lại cuộc sống, sắp xếp lại suy nghĩ...
Ít ra trong thời gian qua, mình học thêm được nhiều thứ, trải nghiệm thêm nhiều thứ, nhìn nhận ra nhiều thứ và hiểu rằng cuộc sống phải là như thế . Để rồi mỗi sáng mai ra thức giấc, mình thấy tự nhiên và bình thản trước mọi vấn đề. Quay sang bên cạnh nhìn một cái, thấy hạnh phúc và bình yên...
Thời gian cứ thế trôi đi tuần tự theo vòng, và mình đang trôi theo nó. Cuộc sống lại thay đổi, lại có những sự khác biệt, xáo trộn. Cố gắng đưa mọi thứ đi dần vào ổn định, vì hiện tại cũng là khá lắm rồi. Muốn hơn thì lại chờ thời gian. Sắp xếp lại công việc, sắp xếp lại cuộc sống, sắp xếp lại suy nghĩ...
Ít ra trong thời gian qua, mình học thêm được nhiều thứ, trải nghiệm thêm nhiều thứ, nhìn nhận ra nhiều thứ và hiểu rằng cuộc sống phải là như thế . Để rồi mỗi sáng mai ra thức giấc, mình thấy tự nhiên và bình thản trước mọi vấn đề. Quay sang bên cạnh nhìn một cái, thấy hạnh phúc và bình yên...
Thursday, June 24, 2010
Friday, June 11, 2010
Subscribe to:
Posts (Atom)








